Những thiết kế ban đầu của Môi Điên nghiêng về tính dân dã, bụi bặm với cảm hứng từ những vật thể đặc trưng trong truyện dân gian, trên đường phố, trong đời sống hàng ngày của người Việt và phong cách thời trang bản địa trải dài từ thời kỳ phong kiến đến thập niên 1990, 2000 tới hiện đại. Tom liên tục thử nghiệm với chất liệu vải vụn chắp vá, cách xử lý bề mặt thô ráp, các gam màu đa dạng có hơi hướng cổ kính làng quê, cường điệu hoá các chi tiết với mật độ dày đặc qua lăng kính ngông cuồng của tuổi trẻ.
Không có gì ngạc nhiên khi thẩm mỹ “ugly chic” này từng được nhận xét là “quê”. Nhưng làm một cây sương rồng giữa hồ sen thanh tao đã giúp Môi Điên nổi bật và hạ gục những trái tim khao khát thể hiện cá tính tại thời điểm đó.
Jonathan Anderson từng nói: “Để tồn tại, bạn không thể đứng mãi một chỗ”. Công thức chế biến của Tom Trandt tiến hoá theo thời gian. Các bộ sưu tập gần đây của Môi Điên trở nên thanh lịch, và theo một cách nào đó, trưởng thành hơn. Tom tập trung vào khai thác phom dáng rộng, kỹ thuật giải cấu trúc, bảng màu trung tính gợi nhắc tới phong cách Nhật Bản nhưng vẫn phản ánh nét cân bằng và dung dị trong căn tính Việt với thiết kế đối xứng và cách phối đồ mộc mạc.
Một số người cho rằng Môi Điên không còn điên nữa. Điều đó tuỳ thuộc vào việc bạn định nghĩa điên thế nào! “Lúc trước Tom làm mọi thứ khác người. Đến thời điểm này với Tom, điên nghĩa là dám sống thật con người mình. Thiết kế của Môi Điên hướng tới những người có cá tính, họ biết mình là ai và không cần phải chứng minh với thế giới.”
Kết quả của bước chuyển trong quan điểm đó là hình ảnh Môi Điên tinh tế, vẫn chất chứa vị cay của sự nổi loạn, nhưng chuyển từ vị cay của ớt sang vị cay của gừng. Suy cho cùng, “là chính mình là một cuộc nổi loạn âm thầm” (Clarice Lispector).