Đặng Lê Duy & Saigon 2049: Khi trí tưởng tượng và tính thực tế không cần thoả hiệp

duy đặng; fashion creation; saigon 2049
📷༘ Duy Đặng
(Đặng Lê Duy là cựu sinh viên, Á khoa Chuyên ngành Thiết kế thời trang, Đại học Hoa Sen năm 2022. Saigon 2049 là tên Bộ sưu tập tốt nghiệp của Duy.)
Tôi biết Saigon 2049 khi làm giám khảo Hội đồng chấm đồ án tốt nghiệp tại Đại học Hoa Sen năm 2022. Đây là một trong những bộ sưu tập tốt nghiệp mà tôi bị ấn tượng bởi tinh thần streetwear có chiều sâu văn hoá, rất Việt Nam và cũng rất đương đại.
 
Như tên gọi hé lộ, Bộ sưu tập vừa khơi gợi sự thân thuộc của Sài Gòn, vừa mang màu sắc tương lai hi-tech của thế giới khoa học viễn tưởng.
 
Thú vị là, sự pha trộn giữa thực tế và hư cấu, thường được xem là hai thái cực đối lập, lại hoà quyện và nuôi dưỡng nhau một cách mượt mà. Các thiết kế là tổng hoà không rõ dấu vết ranh giới của chất “cool” và chất thơ, chất đời và chất công nghệ .
 
Duy sở hữu con mắt sắc bén, tất nhiên đi kèm tư duy cắm rễ vào đời thật, và trí tưởng tượng rất nhạy.
 
Chỉ riêng với chiếc sơ mi trắng kinh điển, anh cho thấy có vô số giải pháp biến tấu tinh tế được truyền cảm hứng bởi những tiểu tiết từ rất nghệ thuật như rèm hoa đá Dinh Độc Lập cho tới rất dung dị như bóng dáng chiếc ba lô đeo trên lưng.
 
Saigon 2029 la một vũ trụ huyền ảo mà người ta vừa muốn chiêm ngưỡng vừa muốn bước vào. Nó không chỉ thực tế ở khía cạnh chất liệu sáng tạo mà còn ở khía cạnh ứng dụng.
 
Sự thực tế ở khía cạnh ứng dụng trong thiết kế không đến từ thói quen làm những gì đang bán được, mà từ tư duy làm những gì có thể mặc được. Thiết kế, bởi vậy, vẫn mang lại cảm giác mới mẻ.

Nguồn cảm hứng của Saigon 2049 là gì?

Tôi là một người tham lam trong việc lấy ý tưởng. Bộ sưu tập tốt nghiệp được lấy cảm hứng từ vô sứ thứ mà tôi nghiên cứu, quan sát, tiếp xúc trong cuộc sống hàng ngày. Để tóm gọn lại, hai nguồn cảm hứng chính là: phim khoa học viễn tưởng và văn hoá Việt Nam.
 
Sài Gòn năm 2049 là tưởng tưởng của tôi về thành phố trong 50 năm nữa. Một thành phố phát triển nhưng có chất thơ hoài niệm, công nghệ nhưng có phần “cổ lỗ sĩ” theo hơi hướng retro-futurism (chủ nghĩa vị lai hoài cổ) như phim Blade Runner 2049 mà tôi xem lúc bấy giờ.
 
Văn hoá Việt Nam, từ quá khứ đến đương đại, từ quần áo, vật dụng hàng ngày đến công trình, chi tiết kiến trúc, tác phẩm nghệ thuật, từ những thứ hữu hình tới những thứ vô hình… là nguồn chất liệu cho bộ sưu tập của tôi.

Bạn đã nghiên cứu và phát triển ý tưởng như thế nào?

Tôi vẽ ra hai thế giới, Sài Gòn hiện tại và Sài Gòn năm 2049, hình dung con người, sự vật ở hiện tại sẽ hiện diện như thế nào trong tương lai. Mọi người sẽ mặc gì để phù hợp với vũ trụ đó? Những cô gánh hàng rong có còn ở đó không? Nếu còn, họ sẽ gánh như thế nào, họ có bay lên với thiết bị nào không?
 
Từ năm thứ ba đại học, tôi đã bắt đầu sưu tập hình ảnh, chụp lại những cảnh vật, con người, đồ vật, tác phẩm… trên đường phố Sài Gòn, tại triển lãm, trong cuộc sống hàng ngày.
 
Trong tài liệu nghiên cứu của tôi, có những đồ vật giản dị như dép tổ ong, ghế nhựa, giỏ đi chợ, cửa xếp…, có những công trình kiến trúc modernism (trường phái hiện đại) như Bitexco, Dinh Độc lập…, có tác phẩm nghệ thuật Việt Nam đương đại, có hình ảnh ba mẹ tôi với những bộ đồ rất “cool” những năm 80…
 
Đó là những chất liệu khơi gợi cho tôi các ý tưởng tạo ra hình khối, chi tiết, xử lý chất liệu quần áo khi thiết kế. Cũng có cả những chất liệu vô hình giúp tôi nảy ra những ý tưởng mới.
 
Ví dụ, từ tâm lý của các bậc cha mẹ Việt Nam thường che giấu âu lo không muốn con cái biết, tôi thể hiện qua những câu châm ngôn được giấu trong các nếp gấp ly trên sơ mi trắng.

Bạn sử dụng màu sắc, chất liệu, kỹ thuật như thế nào?

Tôi muốn vũ trụ của mình tươi sáng nên tôi chọn màu trắng làm màu chủ đạo, kết hợp với nhiều màu sắc khác như xanh lá, xanh da trời, hồng – đa sắc giống Sài Gòn.
 
Tôi sử dụng các loại chất liệu trơn như cotton poplin, khaki kết hợp với các chất liệu tạo cảm giác công nghệ, tương lai như vải nhựa TPU, vải liquid metal với hiệu ứng thị giác như kim loại. Các thiết kế áp dụng nhiều kỹ thuật xếp li, phối kết hợp các loại vải.

Quan điểm của bạn về thiết kế?

Người làm thiết kế cần có vũ trụ riêng, góc nhìn riêng, ngôn ngữ riêng của mình – những thứ được hình thành và rèn rũa qua trải nghiệm cá nhân.
 
Với tôi, thiết kế thời trang phải mặc được. Khi lấy văn hoá bản địa làm nguồn cảm hứng, thiết kế vẫn cần hiện đại. Để thiết kế hiện đại, người thiết kế phải liên tục cập nhật kiến thức mới, không chỉ về thời trang mà về nghệ thuật, cuộc sống. Mọi thứ đều liên quan tới nhau.

Kế hoạch tương lai của bạn là gì?

Tôi vẫn sẽ tập trung cho thương hiệu Karaoke do tôi sáng lập. Concept của Karaoke là trang sức bạc thiết kế dựa trên cảm hứng từ văn hoá Việt Nam. Ngoài ra tôi sẽ tiếp tục nhận các dự án thiết kế nội thất để có thêm kinh nghiệm.
 
Tôi bị thôi thúc làm những điều chưa ai làm, những thứ không đại chà và đủ đặc biệt.

TÁC GIẢ

Trịnh Hà Anh

Chuyên gia Tư vấn Kinh doanh Thời trang. Hà Anh sở hữu khả năng nổi trội trong việc kết nối ngôn ngữ thẩm mỹ và chiến lược kinh doanh. Các bài viết của cô thể hiện quan điểm sắc bén dựa trên góc nhìn và kinh nghiệm đa lĩnh vực trong ngành thời trang.

Bài liên quan